Mạt Ca Lạc nhìn Vệ Thường Khuynh, nhắc nhở: “Cậu đừng quên, cậu là chiến thần của Liên minh các hành tinh, ở Liên minh cậu có không ít kẻ thù, những kẻ muốn cậu chết, kẻ nào cũng nhắm vào cậu như hổ rình mồi, chỉ cần có cơ hội, chúng sẽ lao ra ngay.”Tề Tiểu Tô nghe vậy, không khỏi thấy xót xa.Nhưng Vệ Thường Khuynh lại nghe ra một vấn đề khác.“Ý của anh là, không chỉ có một thế lực của Liên minh các hành tinh muốn làm phản, muốn bán đứng Liên minh à?”Mạt Ca Lạc bật cười, trong tiếng cười ngập tràn chế nhạo: “Cậu cho rằng ai cũng thề sống thề chết một lòng trung thành với Liên minh các hành tinh như cậu sao? Nhiều kẻ đã khao khát có được cuộc sống ở hành tinh khác từ lâu rồi, trong mắt chúng, hành tinh khác mới là thiên đường, mới đại diện cho tự do, xa hoa và xã hội thượng lưu, mới có đất trời rộng mở, mới có nhiều cơ hội và lợi ích hơn. Phản bội Liên minh thì đã sao chứ?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương