Trước kia Đổng Ý Thành cũng đã nghe nói tới cái người gọi là Long Gia này rồi.

Nhưng anh chưa bao giờ giữ nó trong lòng cả. Hơn nữa, nhẫn là do bố để lại cho anh, anh không để tâm tới quá khứ của chiếc nhẫn và chủ nhân trước của nó đâu, trách nhiệm của những việc này không phải đặt vào bố anh, tất nhiên cũng không phải đặt vào anh, mà là ở Đường lão.

Cho nên nếu thật sự xảy ra chuyện gì, chính Đường lão sẽ phải sắp xếp ổn thỏa.

Nhưng nếu như hiện tại Long Gia trực tiếp tới tìm anh và Vệ Thường Khuynh cũng có hứng thú với thân phận của Long Gia, anh cũng không ngại lội xuống vũng nước đục này. Huống hồ, đối phương đã tìm tới rồi, cho dù anh không đi, đối phương cũng chưa chắc đã chịu để yên.

Lợi Nam nhạy cảm phát hiện ra có gì đó không ổn, ngồi xuống cạnh Đổng Ý Thành, chọc chọc khuỷu tay vào người anh, khẽ hỏi: “Có phải xảy ra chuyện gì rồi không? Sao sắc mặt Vệ thiếu trầm trọng vậy? Tiểu Tô thực sự không sao chứ?”