Nhẫn?

Vẻ mặt Đường lão hơi thay đổi, có chút ngượng ngùng nói: “Nhẫn cũng đang ở chỗ nó.”

“Cậu ta không ở thủ đô sao?”

“Chắc là ở thủ đô, chỉ là không gọi được điện thoại...” Đường lão ngập ngừng nói.

Khương Thất đặt cốc trà xuống, giọng hơi trầm lại, nói: “Bây giờ gọi thử một cuộc xem. Nếu như không liên lạc được, tôi chỉ có thể quay về nói thật với Long Gia thôi, có điều, ngài Đường làm thế này cũng là quá đáng rồi, năm đó đã nói là sẽ bảo quản chiếc nhẫn cẩn thận, Long Gia muốn lấy lúc nào cũng được, bây giờ xem ra không phải như vậy rồi.”