Thậm chí anh cũng không hỏi trước Vệ Thường Khuynh.

Tề Tiểu Tô chống cự từng trận choáng váng, cố gắng kêu lên một tiếng: “Anh, em không sao!”

Mặc dù nói là không sao, nhưng lâu như vậy mà cô vẫn ở bên trong cũng không bình thường. Tề Tiểu Tô không biết Vệ Thường Khuynh ra ngoài nói với anh thế nào, nếu như biết anh nói là giải quyết chuyện ba gấp của con người ở bên trong chắc cô sẽ ngại chết mất. Cũng không thể nói là táo bón chứ?

Đổng Ý Thành thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn cảm thấy không đúng lắm, anh đứng lên: “Sao nghe giọng của Tiểu Tô lại hơi yếu như vậy?”

“Tôi đi xem xem, cậu cứ đợi ở đây đi.” Vệ Thường Khuynh nghe ra trước cả Đổng Ý Thành, anh lập tức xông quá đó.