Tề Tiểu Tô ngẩng đầu nhìn miếng vải kia bị hất lên, từ từ rơi xuống một bên giống như cảnh quay chậm. Cô nhìn chằm chằm vào thứ đồ lộ ra kia.

Một dãy máy móc, bảng thạch anh trong suốt óng ánh, bên trên chi chít nút ấn còn có chữ số tiếng Anh và đủ loại ký hiệu, đều sáng lên ánh bạc.

Nhìn xinh đẹp tinh xảo giống như một tác phẩm nghệ thuật.

“Cái này.... chính là bảng điều khiển phi cơ anh của anh à?” Cô có chút ca tụng hỏi.

Vệ Thường Khuynh khẽ “ừ” một tiếng, nhấc chân đi qua đó, giơ tay ra khẽ vuốt trên bề mặt. Nhiều năm như vậy, đã quá lâu anh chưa sờ đến thứ này rồi. Trước kia bọn họ kề vai chiến đấu, bao nhiêu ngày đêm, bao nhiêu lần chiến đấu, đều cùng nhau vượt qua.