Nhưng vừa nhận điện thoại, đối phương đã cúp máy rồi.Lúc Đồng Xán đang mờ mịt, lại nhận được một tin nhắn, mở tin nhắn ra, anh ta lập tức trợn to mắt, thắng vội xe lại, sau đó nhanh chóng quay đầu lại, lao như tên bắn.Anh ta gọi điện thoại cho Vệ Thường Khuynh: “Vệ thiếu, nhận được định vị cô Tề gửi rồi, biết cô ấy ở đâu rồi!”Lúc đó Vệ Thường Khuynh đã nghe xong những gì anh muốn hỏi ở chỗ người đàn ông mặc áo bò kia, biết được tin tức của Cung Phiên Long rồi.“Gửi vị trí qua cho tôi! Cô ấy còn nói gì nữa không?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương