“Hàn Dư, gọi cho chúng tôi hai suất cơm trưa qua đây, nhiều vào.” Sau khi thở phào một hơi, Vệ Thường Khuynh nói với Hàn Dư.Tất cả mọi người đều nổi giận.“Không phải chứ, Vệ Thường Khuynh, anh có ý gì hả? Lúc này rồi mà anh còn nuốt được à?” Chúc Tường Đông dập thuốc, nhìn anh với ánh mắt không thể tin nổi.Lúc này Vệ Thường Khuynh mới ngước mắt lên nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt lạnh lùng.“Trong hai ngày làm nhiệm vụ chúng tôi chưa hề ăn gì cả, ngay cả một hụm nước cũng không uống, để nhanh chóng trở về mà chống đỡ hai ngày một đêm không hề chợp mắt. Bây giờ quyết định có thể sẽ không lý trí, cho nên phải bổ sung thể lực sau đó mới suy nghĩ được.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương