Nghê Hào cười ha hả nói: “Làm sao có thể không tin ông chứ? Ông nói hai chúng ta quen biết nhiều năm như vậy, năm đó ông nói với tôi chúng ta âm thầm giao hảo với nhau, ngoài mặt thì bình thường thôi, nhỡ ra có chuyện gì, thì đối phương chính là đường lui của mình, bây giờ xem ra đúng là như vậy rồi. Ông trước giờ túc trí đa mưu, nói sắp xếp xong rồi thì nhất định là sắp xếp xong rồi!”“Xem đồ đi.”Bạch Thế Tuấn vừa nói vừa mở cái khóa chụp của hộp ra.Còn Nghê Hào ở bên cạnh vừa nhìn chằm chằm, vừa nói: “Ông nói ông không dễ gì mới lấy được thứ này, sao lại không xem trước?”“Lúc đó đã nói là xem cùng nhau rồi.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương