Cô ta không mở ra là được.Tề Tiểu Tô bĩu môi.Lúc này trong phòng, Bạch Thế Tuấn và Nghê Hào đều khiếp sợ nhìn đối phương.“Tại sao Tề Tiểu Tô lại ở đây?” Bạch Thế Tuấn cau mày hỏi.“Làm sao mà tôi biết được, cô ta ở đây không phải vừa hay à? Chúng ta có thể thuận tay...” Nghê Hào làm ra một động tác bổ sống bàn tay xuống, nói: “Tôi muốn lấy mạng con oắt đó từ lâu rồi, chỉ có điều không biết nó lấy đâu ra lắm mạng thế, ba lần bảy lượt đều không thể giết chết nó. Lão Bạch, ông tương đối nhiều cách, ông nghĩ một cách đi, tối hôm nay chúng ta sẽ giết chết nó.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương