Cái chết của Ngô Đồng đương nhiên không liên quan đến cô, nhưng nhớ đến việc cô ra tay đánh Ngô Đồng và Đại Cường, Hạ Trân Anh nên biết mình không phải là đối thủ của cô, nếu như cô ta đủ thông minh cũng sẽ không ra tay nữa, đương nhiên, nếu như Hạ Trân Anh là một người ngu xuẩn hết thuốc chữa, cô cũng sẽ không nương tay, đến lúc đó có làm mất mặt Hạ gia, cô cũng mặc kệ.Bây giờ Tề Tiểu Tô coi như vua cũng thua thằng liều, cả gia tộc Hạ gia có lẽ không dám để mất mặt, mà cô chỉ có một mình không có gia tộc lớn gì cả, một mình da mặt dầy chút là được.May mà Hạ Trân Anh coi như vẫn còn chút lý trí, lập tức dừng lại, nhưng cô ta lại nhìn Tề Tiểu Tô như muốn giết chế cô luôn vậy.“Cô đợi đấy. Tôi nói cho cô biết, cô sẽ không được yên thân đâu.”“Được, tôi đợi.” Tề Tiểu Tô không để ý chút nào, vừa nói vừa giơ chân ra chạm vào cái tủ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương