“Đây chính là giá tiền của bảo bối bên trong tủ, mọi người có thể xem trước, lần đầu tiên, trên lý thuyết mà nói, mỗi một người có thể lựa chọn một món, nhưng không loại bỏ chuyện có hai người hoặc hơn cùng nhìn trúng một món, lúc đó sẽ phải dựa vào rút thăm để quyết định món bảo bối này thuộc về người nào.” DJ đứng ở bên cạnh nói: “Đương nhiên, cũng có thể có người không chỉ nhìn trúng một món bảo bối, chỉ cần bỏ thêm tiền, lại rút thăm tiếp thì có thể chiếm món bảo bối trong tay người khác thành của mình.”Còn có thể như vậy?Tốt xấu gì cũng không phải là kiểu đấu giá.Có điều, tới nơi này chơi, cũng chính là hướng đến chơi, có lẽ cũng sẽ không thật sự có ai đồng thời muốn hai món đồ trở lên.À không, đã có người khẽ hô lên rồi: “Đều trên vạn tệ? Không rẻ chút nào! Còn có mười mấy vạn hả?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương