Nghê Hào ba lần bốn lượt thuê sát thủ tới lấy mạng của cô, mặc dù gần đây không có động tác gì, nhưng từ đầu đến giờ vẫn như một con rắn độc nấp trong bóng tối, không biết lúc nào sẽ xông ra cắn cô một cái. Vốn dĩ có thể không có thời gian đi xử lý lão ta, nhưng bây giờ nếu lão đã tự dâng đến rồi, đương nhiên Tề Tiểu Tô sẽ không bỏ qua lão.
Lại nói tới Bạch Thế Tuấn, vừa nghe thấy tên Bạch Thế Tuấn, Tề Tiểu Tô liền nghĩ đến Bạch Dư Tây. Bây giờ Bạch Dư Tây vẫn còn đang ở bệnh viện, nhưng cô tin Bạch Thế Tuấn hoàn toàn không biết, hơn nữa chuyện năm đó Bạch Thế Tuấn chưa chắc đã không biết, nếu như lão ta biết, vậy thì người lão ta hại chính là con trai của mình! Nếu như không phải là Bạch Dư Tây nhìn cũng có ba phần giống lão ta, cô thật sự còn nghi ngờ Bạch Dư Tây không phải là con trai ruột của lão nữa kìa.
“Người đẹp?” Trương Kỳ thấy cô vẫn không trả lời, không nhịn được giơ tay ra huơ huơ trước mặt cô: “Đang nghĩ gì thế?”
Tề Tiểu Tô hoàn hồn lại, sai Hệ thống Tiểu Nhất nghe lén cuộc đối thoại của Bạch Thế Tuấn và Nghê Hào, lập tức truyền tới cho cô, lúc này mới nhìn Trương Kỳ, nói: “Không nghĩ gì cả. Anh đến đây một mình à?”
“Không phải.” Trương Kỳ sờ mũi, có chút lúng túng. Nói thật, đám bạn của hắn đang ở bên sàn nhảy bên kia, nhưng hắn không muốn dẫn Tề Tiểu Tô qua đó lắm, bởi vì đám anh em của hắn ai cũng như chó sói, thấy người đẹp đều xông lên như ong vỡ tổ, trước kia đều nói là có gái mới thì phải dựa vào bản lĩnh của mình, không ai nhường ai cả, hắn dẫn Tề Tiểu Tô qua đó, ngộ nhỡ bị người khác cướp mất thì sao? Cho nên vẫn phải đợi mình sắp lấy được rồi mới dẫn qua đó: “Có điều bạn của anh đều ầm ĩ lắm, anh sợ bọn họ ép rượu em, anh mời em uống hai ly trước đã, rồi dẫn em qua đó làm quen được chứ?”