Tể Tiểu Tô nói: “Cũng may có bố nuôi giúp đỡ!”

“Đừng khen ông ấy, nếu ông ấy lợi hại như vậy, sao lại để một mình con đối mặt với Hạ Nông và bọn người đó chứ?” Tối qua sau khi bà Lợi nghe Lợi Nam kể lại tình hình lúc đó, liền cảm thấy rất thương Tề Tiểu Tô.

“Còn nữa, A Nam thằng nhóc này cũng chẳng giúp được gì.”

“Chao ôi, Vương phi, sao mẹ lại lôi con vào chứ? Con chắc chắn sẽ bảo vệ Tiểu Tô, đểu tại Vương gia, rõ ràng là bị người khác trói chân”

Sở trưởng Lợi uống một ngụm canh, đặt bát xuống, sau đó mới thở dài nói: “Cũng không biết vì sao Hạ Nông vô duyên vô cớ cứ nhằm vào Tiểu Tô như thế.”