Hơn nữa, nếu cô và Lợi Nam đi chung với nhau, so ra bất luận hỏi Sở trưởng Lợi hay bà Lợi, vậy tuyệt đối đểu là cô đáng tin hơn Lợi Nam.

“Dù sao anh cũng là anh trai, em là em gái, em nhất định phải nghe lời anh” Lợi Nam rất thích tỏ vẻ anh cả trước mặt cố: “Đặc biệt bây giờ A Thành lại không ở đây, anh càng phải trông chừng em thật tốt”

“Được được được.” Tế Tiểu Tô lắc đầu bật cười, cũng để mặc anh. Cô vừa nhìn ba bốn thanh niên thiếu nữ bước về phía Xuân Thâm Viên, vừa nghe Lợi Nam nói.

Lợi Nam làm mặt nghiêm túc, trầm giọng nói: “Tiểu Tô, anh nói nghiêm túc với em, hôm nay em nhất định phải đặc biệt cần thân, ở chỗ Hạ lão tướng quân cũng xem như em đã đắc tội với Hạ Trần Anh, còn nữa, cô ta rõ ràng đã nhìn trúng Vệ thiểu nhà em không phải sao? Cô ta viết thiệp mời em như vậy, rõ ràng có ý khiêu khích và muốn báo thù, anh đã bảo em đừng đến, em lại cứ khăng khăng muốn đến”

“Anh Nam, em sẽ cẩn thận”