Bất lực ngồi xuống chiếc ghế sô pha đơn bình thường Vệ Thường Khuynh thích ngồi nhất, Tể Tiểu Tô ủ rũ xoa xoa huyệt thái dương, nói với Hệ thống Tiểu Nhất: “Tiểu Nhất, cậu nói xem rốt cuộc Thiếu soái đang có việc gì chứ? Anh tôi cũng chẳng thấy đầu, có phải họ tập hợp tham gia đặc huấn rồi không?”

“Cảm giác không giống. Nếu đặc huấn ít nhất bản Hệ thống vẫn có thể liên lạc được, nhưng bây giờ hoàn toàn không tìm thấy tung tích. Đây chỉ có một khả năng duy nhất”

“Khả năng gì?”

“Họ đi làm nhiệm vụ khẩn cấp rồi, hơn nữa còn là loại cơ mật tối cao” Chỉ có như vậy nó mới không thể tra và cũng không tra được thôi.

Thật ra Tế Tiểu Tô cũng lờ mờ đoán được điểm này.