“Cở một người, mặc áo blouse trắng, nhưng người khác không gọi ông ta là bác sĩ, mà đều gọi ông ta là tiên sinh...”

Bạch Dư Tây thầm run lên trong lòng, điều này là có ý gì chứ? “Chị đã gặp người này ở đâu?”

“Bốn, bốn năm trước, có người giết mấy cảnh... sát.” Có vẻ như Dương Linh Linh đã chịu một sự kinh hãi cực lớn, có thể vì bản thân nhớ ra chân tướng mọi việc khiến cô ta hoảng sợ, cô ta thở dốc, Bạch Dư Tây nghe thấy tiếng khóa cửa: “Trong đó còn có một nữ sinh rất xinh đẹp, bọn họ nhìn thấy gã đàn ông đó, gã đó muốn họ gia nhập với gã, nghe lời gã làm việc, nhưng mấy cảnh sát đó không đồng ý...”

Một cô nữ sinh xinh đẹp, đó chính là đàn em của anh ta, cô ấy vừa mới tốt nghiệp đi làm chưa được bao lâu? Bạch Dư Tây gắng sức nhắm chặt mắt.

“Bọn họ nói, còn có một người nữa tham gia nhiệm vụ lần này, tra khảo mấy cảnh sát đó nhiều lần, hỏi đó là ai, nhưng không ai chịu nói ra.”