Tề Tiểu Tô không ngờ Nguyễn Dật Quân còn quản cả việc này.“Vậy bố nuôi nói thế nào ạ?”“Suýt chút nữa đã đánh gãy chân Tiểu Nam rồi”“Đứa bé đó... Thật sự là của anh Nam sao?”“Việc này thì vẫn chưa biết! Nhưng.” Bà Lợi chỉ hận rèn sắt không thành thép liếc nhìn con trai một cái, nói: “Đúng là khi ấy thằng nhóc thối thấy này có cùng cô ta qua đêm thật..” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương