“Anh Dật Quân!” Chương Linh Thù giậm chân một cái, đang muốn đuổi theo thì bị bà Chương kéo tay lại. Bả Chương có chút tức giận nhìn cô ta, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.“Mẹ đã nói với con bao nhiêu lần rồi, đàn ông đều là đồ tổi, con cứ chủ động đeo bám như vậy chắc chắn cậu ta sẽ không xem trọng con, sao con cứ mãi không chịu nghe lời thế?”Từ nhỏ đến lớn cứ bám theo đuôi Nguyễn Dật Quân, nhìn Biên Hải Vi nhà người ta kia, trước đây hầu như chỉ xem Nguyễn Dật Quân như đồ dự phòng, nhưng Nguyễn Dật Quân vẫn một lòng một dạ hướng về cô ta đấy thôi!Chương Linh Thù cắn chặt môi dưới: “Mẹ, nhưng con chỉ thích anh ấy thôi, thích như bị trúng tà vậy, con cũng đâu còn cách nào nữa đâu.”Bà Chương thở dài, nhìn sang bên đó, sắc mặt bỗng thay đổi: “Con nhìn xem, người mà Nguyễn Dật Quân đang nói chuyện có phải là Lợi Nam không?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương