Vân Tễ, con đang ở đâu? Tối qua con lại không về nhà ngủ à.” Bà ta gọi điện thoại cho Chương Vân Tễ, vừa xoa xoa ngực mình, bỗng nhiên cảm thấy hoảng hốt.“Mẹ, sao vậy? Con ở chỗ chủ hai.” Chương Vân Tế từ trên giường ngồi dậy, bước đến bên cửa sổ, có chút khó chịu. Lúc này hắn đang định cho người đi điều tra xem tối qua Đổng Ý Thành và Tề Tiểu Tô có xảy ra chuyện gì không, mẹ hắn gọi đến khiến hắn cảm thấy rất phí thời gian.Bà Chương nghe thấy giọng nói khó chịu của hắn, trong lòng liên dâng lên cảm giác bực bội: “Vân Tề, gần đây con sao vậy? Ngày nào cũng đi sớm về muộn, còn nhiều đêm không về, trước đây con dâu có như thếHơn nữa bây giờ thái độ đối với bà cũng càng ngày càng khó chịu, trước đây Vân Tễ của bà ta rất hiếu thuận rất nghe lời, nói chuyện với bà ta luôn giữ ngữ khí rất dịu dàng, tôn kính cơ mà.Bà Chương cứ cảm thấy khoảng thời gian này có thay đổi gì đó, khiến bà ta thấp thỏm không yên. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương