“Anh là người thành phố Dà?” Cô ta khàn giọng mở miệng.

Người đàn ông kia lắc đầu: “Anh không phải, anh đến đây công tác. Anh tên Trương Bân, còn em?”

Hồng Tinh vừa nói chuyện với hắn, vừa không kiềm chế được dùng cơ thể cọ cọ vào người hắn, muốn kích động phản ứng của hắn, cổ ta cảm thấy bản thân như vậy thật sự rất đáng xấu hổ, nhưng lại không thể khắc chế lại được, dược tính lại phát tác rồi: “Em, em tên Hồng Tinh”

“Nhìn dáng vẻ em hình như là sinh viên”

“Vâng”