Hơn nữa từ nhỏ cô đã không còn bố mẹ, luôn mãi núp mình ở trong cái vỏ của riêng mình, giờ cô đã có thân nhân rồi, trong lòng chắc chắn sẽ có một loại ý muốn thân cận, Đổng Ý Thành cho cô một cảm giác hoàn toàn khác với Vệ Thường Khuynh.

Đối với Vệ Thường Khuynh, cô có loại cảm giác đơn thuần đối với đàn ông, sinh tình, rung động, thân thể cũng sẽ có phản ứng, đây là người yêu của cô.

Còn đối với Đổng Ý Thành là một loại tin cậy ấm áp, có sự ỷ lại đối với người nhà. Mà với Đổng Ý Thành, tình cảm với cô cũng ấm áp giống như thế, là cảm giác thân thiết ấy.

Hơn nữa, trong phòng chỉ có hai cái ghế, bọn họ lại không muốn ngồi trên giường, mà một cái phải để cho Hồng Tinh rồi, làm sao biết cô ta lại nghĩ nhiều như vậy?

“Cô Hồng, ngồi đi.” Tề Tiểu Tô theo bản năng hiện ra khí thế chèn ép người khác, nơi này vốn là phòng của Hồng Tinh, nhưng thấy cô ta đứng đó làm mất thời gian, cô lại không nhịn được phải lên tiếng: “Có chuyện gì muốn nói thì nói ngắn gọn đi, nói xong chúng tôi còn về nghỉ ngơi sớm.”