Vốn đang định nói thật, nhưng khi Đường lão nghe Khương Thất nói thế, ông lại nuốt những lời muốn nói vào trong và chuyển thành: “Nếu ngài Khương Thất còn ở lại thủ đô mấy ngày, hôm nay lại là giao thừa, chi bằng để chúng tôi mời ngài thưởng thức đêm giao thừa ở thủ đô đã, một năm chỉ có một cái Tết thôi, để hai ngày nữa chúng ta lại nói về chuyện này, tôi cam đoan sẽ không làm chậm trễ thời gian của ngài đâu, ngài thấy thế nào?”“Chắc hiện giờ cậu nhà không tiện ra đây phải không?”Đường lão xấu hổ cười trừ.Nụ cười này rõ ràng là đồng ý với câu nói kia.Khương Thất đứng lên: “Nếu đã như vậy thì cũng được. Hai ngày nữa tôi sẽ cầm tín vật đi, còn nữa, nếu Đường lão còn chưa suy nghĩ xem dùng nó để trao đổi thứ gì, thì mời ngài hai ngày này cũng nên cân nhắc cho thật kỹ.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương