“Không cần nghi ngờ, chính là Hồng Tinh mà chúng ta biết đấy.” Nhìn vẻ mặt của cô, Đổng Ý Thành cũng hơi buồn cười.

Anh cũng cảm thấy rất bất ngờ đây.

“Sao cô ta lại biết số di động của anh?”

“Cô ta nói có người giúp cô ta tra được.” Đổng Ý Thành nói tiếp: “Lúc đầu anh cũng chẳng có hứng thú tiếp chuyện với cô ta, nhưng thấy anh muốn dập máy, cô ta lại vội vàng hỏi anh có biết một người đàn ông tên là Đường Diệc Đức không.”

Đường Diệc Đức, anh cũng không biết người này. Trước kia anh chỉ một lòng nghĩ đến việc làm nhiệm vụ và huấn luyện, nghĩ đến Tề Tiểu Tô và gia đình, nên cũng không quá chú ý đến người và những việc khác, nếu có thì cũng chỉ chú ý đến Nguyễn Dật Quân, một quân nhân ưu tú, người có thể trở thành đối thủ của anh mà thôi.