Đường lão kích động cầm lấy tay của Chương Vân Tễ, ngay đến cả giọng nói cũng hơi run lên. Xưng hô với Chương Vân Tễ rõ ràng thân mật hơn rất nhiều.

Cha của ông là một nhân vật rất lợi hại! Hiện giờ ông có được những thứ này, tất cả đều nhờ phương pháp giáo dục của cha cả, nhờ cha dạy bảo mới khiến ông trở thành người xuất sắc. Nếu thằng bé đó lớn lên giống cha của ông, chẳng phải nó cũng sẽ có trí thông minh cùng sự quyết đoán được di truyền từ cha ông hay sao?

Trông giống cha của ông ấy, chẳng phải càng có sức thuyết phục hơn so với việc giống với vợ của ông ấy à?

Hơn nữa còn là một đứa con trai!

Vốn ông ấy đã có sáu, bảy phần chắc chắn Hồng Tinh chính là cháu gái của bọn họ, nhưng bây giờ lại bắt đầu dao động. Đường lão ngẫm lại, ba đứa trẻ cùng rời khỏi viện mồ côi Hồng Tâm năm đó, một đứa thì không rõ tung tích, một đứa chứng thực được là không phải, còn lại chính là bố của Hồng Tinh, hình như lúc nghe thấy sự tồn tại của Hồng Tinh, ông và vợ đã quá kích động.