“Đường lão, cháu có chuyện muốn tâm sự riêng với ông.”Trong lòng Chương Vân Tễ hơi có cảm giác nghi ngờ, vì vừa rồi hắn đột nhiên phát hiện trí nhớ của mình hơi mơ hồ, hắn nhớ rằng Đường lão tìm về được một người cháu trai, nhưng vừa nghe đến chuyện của Hồng Tinh, hắn lại thấy rõ ràng Đường lão đã tìm về được một cô cháu gái. Hiện giờ thấy Đường lão không có ý định công khai tuyên bố tin tức này nên ký ức của hắn hơi trở nên hỗn loạn, cuối cùng là tìm về được cháu trai hay cháu gái? Vậy cái người mà hắn nhớ được trước đó rốt cuộc là ai?Chuyện ký ức mơ hồ trước kia cũng đã từng xảy ra, nhưng lần này có vẻ nghiêm trọng hơn. Cháu trai, cháu gái của Đường gia cứ qua lại trong tâm trí của hắn, cuối cùng khi hắn nhận cuộc điện thoại kia mới xác định được.Hắn suy nghĩ một lúc, vẫn quyết định phải nói chuyện với Đường lão.Đường lão nhìn hắn rồi gật đầu: “Cháu là cháu trai của lão Chương, Vân Tễ hả? Tối hôm nay chỉ có một mình cháu tới thôi sao?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương