Cô gái kia khá xinh đẹp, bộ lễ phục cũng rất vừa người, khiến cô ta nổi bật như một đóa bách hợp tươi mát, vô cùng xinh xắn. Dù có vẻ ngoài như vậy nhưng lại làm cho người ta cảm thấy cô ta không có được khí chất mỹ lệ, có thể bởi vì lúc này cô ta đang khá nhút nhát.

Chuyện này là sao đây? Chẳng lẽ cô gái này chính là cháu gái mà nhà họ Đường tìm về được đấy à?

Bà Đường thấy Tần Yên Vũ đi đến liền vẫy tay với cô ta, Tần Yên Vũ bước tới gần, bà Đường vừa lôi kéo tay của cô ta vừa nói: “Tiểu Vũ, mau lại đây, các con đồng trang lứa mà, mau tới giúp bà khuyên Tinh Tinh với, rốt cuộc con bé đang sợ cái gì chứ?”

“Sợ? Tiểu Tinh sợ cái gì?” Đường lão hỏi.

Bà Đường lắc đầu, vỗ nhẹ lên vai Hồng Tinh rồi than thở: “Con bé này nghe nói có nhiều khách khứa tới nên không dám xuống lầu chào hỏi khách.”