“Thế nào, mắt nhìn của tôi được đấy chứ nhỉ?” Hắn đắc ý hỏi một câu.Tề Tiểu Tô hơi nhướng mày: “Không phải do nhân viên trong tiệm chọn sao?”Chúc Tường Đông rối bối: “Tôi bảo nhân viên đem tất cả các kiểu mới nhất của mùa đông năm nay đến, phải khoảng chừng hai mươi mấy bộ đấy, sau đó chọn ra hai bộ.” Hắn không nói rõ với cô, cũng là vì sợ cô sẽ không mặc. Bộ quần áo trên người cô đã bẩn rồi, không thể để cô mặc lại được.“Chúc lão đại, cảm ơn anh.”“Tôi thích em cứ luôn cảm ơn tới cảm ơn lui như vậy đấy.” Sắc mặt Chúc Tường Đông nghiêm nghị, cứng rắn, nhưng chỉ được một giây sau, hắn lại hỏi: “Em ăn gì chưa? Hay tôi đưa em ra ngoài ăn nhé? Giờ em không sao rồi chứ?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương