Vệ Thường Khuynh nói tiếp: “Ngoại trừ những cái đó ra, nếu như… em bị táo bón, nó còn có thể giúp em ấn vào huyệt thông ruột. Khụ khụ, còn những công năng không biết xấu hổ kia thì em không cần biết đâu.”Làm gì có cái kiểu nói một nửa như thế này chứ?Còn có công năng không biết xấu hổ nữa?Tề Tiểu Tô tò mò dò hỏi: “Là công năng gì vậy?”Chẳng mấy khi Vệ Thường Khuynh xấu hổ như thế này, trong quân đội có rất nhiều người khen cái thiết kế này, cho rằng nhóm thiết kế chiếc phi cơ đã có phát minh vĩ đại nhất, nhưng nếu phải giải thích với Tề Tiểu Tô thì quả thật rất xấu hổ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương