Mặc dù hệ thống bảo vệ trong biệt thự của Chúc Tường Đông rất mạnh, nhưng đối với hai người bọn họ, đặc biệt là có Vệ Thường Khuynh thừa dịp tảng sáng âm thầm đưa cô ra ngoài, cũng không phải là chuyện khó.

Hai người ra khỏi biệt thự, Vệ Thường Khuynh cõng cô trên lưng.

“Chúng ta trộm một cái xe, mượn dùng một lúc.”

“Đây là lần đầu tiên em trộm xe đấy.” Tề Tiểu Tô cười khổ. Trước kia cô nghèo khó đến thế còn chưa từng nghĩ sẽ đi trộm đồ bao giờ đâu.

“Cũng không hẳn là trộm, lát nữa chúng ta lại lái xe về trả mà.” Vệ Thường Khuynh cõng cô chạy một đoạn mới nhìn thấy một chiếc xe hơi ở bên ngoài một tòa nhà cách rất xa biệt thự của Chúc Tường Đông.