Bên trong phòng được bài trí theo phong cách Thượng Hải cũ, tuy trông có vẻ hơi lạc hậu, nhưng nhìn nơi đâu cũng toát ra sự xa hoa giàu có.Rất có ý vị.Hồng Tinh cảm thấy riêng cánh cửa của căn nhà này thôi đã lớn hơn so với căn nhà mà cô ta thuê rồi. Bước qua cửa, phòng khách ở bên trong càng lớn đến mức vượt ra khỏi sức tưởng tượng của cô ta.“Chúng ta già rồi đều sợ lạnh, nên trong nhà phải trải thảm, tụi trẻ các cháu bây giờ không thích phong cách này lắm sẽ cảm thấy nhà ông bà lạc hậu, nhưng ông bà thấy không quan trọng, trong căn nhà lớn thế này chỉ có mình bà và ông cháu ở, thêm dì Hoa giúp việc nữa cũng chỉ có ba người ở, rõ ràng rất trống trải. Cũng may có con nhóc Yên Vũ thường về thăm ông bà.”Bà Đường bảo Hồng Tinh để hành lý xuống rồi kéo cô ta ngồi lên ghế sô pha: “Đúng rồi, Yên Vũ là cháu gái của bà, nó cũng xấp xỉ tuổi cháu đấy, sang năm mới chắc con bé sẽ đến, lúc ấy bà sẽ giới thiệu hai đứa với nhau, chắc cháu sẽ nói chuyện hợp với nó, cả hai đứa đứa nào cũng ngoan, hiếu thảo và chu đáo cả.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương