Tề Tiểu Tô bỗng cảm thấy nghẹn lời.“No1 nói gì à?” Vệ Thường Khuynh vừa nhìn biểu cảm của cô liền biết ngay.“Ừm, nôn nóng muốn xem mảnh vỡ kia.”“Tạm thời đừng để ý đến nó, mảnh vỡ để trong không gian sẽ không chạy mất đâu.”Tề Tiểu Tô lại cảm thấy cũng đã nói tương đối, cô biết cách nghĩ của Vệ Thường Khuynh là tốt. Vốn dĩ hôm nay thấy anh đối đầu với anh cô như vậy, còn tưởng anh chỉ tức giận thế thôi, không ngờ, thực tế bản thân anh đã suy nghĩ nhiều như vậy, điều này đối với cô mà nói đã là niềm vui to lớn rồi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương