Sau khi ở bệnh viện bôi thuốc băng bó lại một lần nữa, Tề Tiểu Tô cảm thấy bản thân sắp chết đói đến nơi rồi.

Nhưng hai tảng băng to đùng bên cạnh cô bây giờ trong mắt đối phương lại chẳng ai vừa mắt ai, còn thường xuyên quăng cho nhau ánh mắt sắc lạnh như dao, khiến cô ngồi giữa cũng sắp bị cóng chết rồi.

Tình thế này nếu cùng nhau ra ngoài ăn cơm, cô sợ bản thân sẽ không tiêu hóa nổi.

“Hay là chúng ta trở về nhà nấu cơm đi? Hôm nay em xuống bếp.”

Chiều nay cô đã nói với bà Kim không cần chuẩn bị cơm cho họ, nhưng đồ ăn của tủ lạnh trong nhà chắc chắn vẫn còn đủ. Cô trở về tự mình làm vài món đơn giản, còn có thể vào nhà bếp trốn một chút.