Đợi họ rời khỏi, Vệ Thường Khuynh lấy điện thoại ra gọi đi.

Còn Tề Tiểu Tô thì cố gắng kéo dài thời gian.

Vết thương trên đùi cô tự mình xử lý, bằng không Vệ Thường Khuynh nhìn thấy người đàn ông khác giúp cô xử lý vết thương ở đùi chắc sẽ lại nổi cơn ghen mất. Còn vết thương trên cánh tay thì không thể để các sư phụ trong chùa nhìn thấy được, dù sao cũng là trúng đạn.

Chân của Hồng Tinh bị trật khớp, nhưng vừa khéo các sư phụ trong chùa có rượu thuốc gia truyền, nghe nói là do lão sư phụ đích thân ngâm, cực kỳ công hiệu, khóe môi của cô ta mấp máy, vốn muốn nhờ Đổng Ý Thành giúp cô ta nắn lại, nhưng Đổng Ý Thành đã đi rửa tay, bước về phía Tề Tiểu Tô.

“Vết thương trên tay để anh băng bó.”