Con chó này có linh tính.

Tề Tiểu Tô cũng gật đầu đồng ý.

Cũng không phải do cô cảm thấy con chó này có ích mới mang nó đi, mà sau Tết có thể thời gian cô trở về bên này sẽ cực ít, Lông Vàng để ở đây cũng chỉ thêm phiền phức cho ông Kim, nếu không có Lông Vàng một tuần ông Kim chỉ cần đến kiểm tra sơn trang một lần, nhưng nếu có Lông Vàng ông còn phải phụ trách cho nó ăn.

Tối hôm nay, vì chuyện rắn độc, còn cả kết luận vừa suy đoán ra, Tề Tiểu Tô thấy hơi mất ngủ.

Vệ Thường Khuynh nằm bên cạnh cô đã ngủ say, hô hấp ổn định, mày cũng không còn nhíu lại nữa, nhìn có vẻ như một chút cũng không cần lo lắng. Nhưng Tề Tiểu Tô lại có một cảm giác lo lắng sâu sắc.