“Vừa rồi hình như anh ném trúng người ta rồi.” Cô thè lưỡi đáng yêu. Trong lòng có một cảm giác nhẹ nhõm thoải mái, quả nhiên, ghen tuông không dễ chịu chút nào.Sau này xem như cô cũng đã rút ra được một bài học, không thể tùy tiện ghen tuông nữa.“Ừm hừ.”Biết cô đang ghen, ngược lại tâm trạng của Vệ Thường Khuynh lại rất tốt. Nhưng về việc cô suy đoán lung tung không tin tưởng bản thân như vậy, anh lại cảm thấy cần phải trừng phạt cô một chút mới được.Nhưng bây giờ không phải lúc. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương