“Giáo quan, em không phải có ý này...”Hạ Trân Anh có chút uất ức bĩu bĩu môi, đôi mắt to tròn ngân ngấn nước nhìn anh, chớp chớp mắt mấy cái. Cô gái tóc ngắn khí khái một khi làm nũng, quả thật cũng rất xinh đẹp dễ khiến người ta động lòng.Còn nhìn, còn nhìn, còn dám nhìn nữa.Tề Tiểu Tô liếc nhìn Vệ Thường Khuynh, đúng là vẫn đang nhìn vào đối phương, chẳng lẽ anh cảm thấy kiểu này rất được sao?Tần Yên Vũ tuy cũng rất xinh đẹp, nhưng phong cách lại có phần thành thục, lạnh lùng hơn một chút, bạn học Hạ Trân Anh này cũng có khí khái của quân nhân, nhưng lại có cả vẻ xinh xắn, hoạt bát của thiếu nữ hơn? Thế nên, kiểu mà anh thích chính là kiểu này sao? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương