Hàn Dư lái xe, đưa cô và bà Lợi ra ngoài.Vị sư phụ điêu khắc ngọc mà bà Lợi nói họ Hoàng, ở có hơi xa một chút. Lúc bọn họ đến đã là chín rưỡi tối. Vợ của thầy Hoàng mở cửa cho họ.Hoàng gia là một căn nhà có ba phòng ngủ rất phổ biến, rất nhỏ, chắc chỉ khoảng hơn bảy mươi mét vuông, sau khi đặt vật dụng gia đình vào, không gian liền trở nên rất chật chội. Căn nhà này tuy hơi cũ kỹ, nhưng được quét dọn sắp xếp rất sạch sẽ.Tề Tiểu Tô vốn tưởng ông là một sư phụ nổi tiếng, đã là sư phụ nổi tiếng, vậy gia cảnh chắc cũng rất tốt mới phải, dù sao đại sư vừa ra tay chắc chắn thù lao cũng không thấp. Không ngờ đây lại là một gia đình rất bình thường, bà Lợi quen biết được vị sư phụ này xem ra chắc phía sau còn có một câu chuyện.“Bà Lợi sao lại đến giờ này vậy?” Thầy Hoàng đang ngồi pha trà trong phòng khách, nhìn thấy bà Lợi đến tỏ ra rất bất ngờ, còn có một chút khẩn trương. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương