Tần Bảo Quốc đanh mặt lại, hít một hơi thật sâu mới coi như ép được lửa giận xuống.

“Tiểu Vệ à, tôi thấy cậu cũng không tệ đâu, như vậy đi, trưa nay đến nhà tôi ăn cơm nhé. Cậu muốn ăn kiểu gì? Có thể ăn được cay không?”

Tư lệnh Ngũ cảm thấy khó hiểu, ông không theo kịp tiết tấu của vở kịch này.

Sao lại muốn mời cậu ta về nhà ăn cơm?

Nhưng, chắc thằng nhóc Vệ Thường Khuynh này sẽ không cự tuyệt đâu nhỉ? Phó Tham mưu trưởng trước giờ khó gần đích thân mở miệng mời cậu ta đến nhà ăn cơm, có mấy người có thể có được niềm vinh hạnh này chứ?