“Tiểu Vũ, dậy thôi, con làm sao thế?”Giọng nói uy nghiêm, kéo hồi ức của Tần Yên Vũ lại. Thật ra cô ta đã tỉnh từ sớm rồi, cả đêm gặp ác mộng, chẳng thể ngủ ngon được.Chỉ là lần đầu tiên có tâm tình u ám như vậy, khiến cho cô ta chỉ muốn ngồi ở trên giường một mình yên tĩnh.Nghe thấy tiếng nói, Tần Yên Vũ theo bản năng lên tinh thần, nhìn ra cửa, bố cô ta đang một tay cầm báo, khó hiểu nhìn cô ta.Cô ta bất đắc dĩ nói: “Bố, đã nói bao nhiêu lần rồi, trước khi vào phải gõ cửa chứ.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương