Bởi vì rèm cửa mỏng manh, có ánh trăng, ánh đèn làm bối cảnh, càng có thể thúc giục ngọn lửa trong anh.

Hai người quấn quýt lấy nhau, thoả thuê lên xuống.

Tề Tiểu Tô quên đi Hạ Nông, quên đi Hạ Dư Hoành, quên đi bài thi, quên tất cả, chỉ chân thật cảm nhận được sức mạnh của anh, một lần lại một lần, khiến cho cô gần như ngất đi.

Giống như lần trước cô bị thương, anh nhịn lâu như vậy, sau đó đợi cô cuối cùng cũng dưỡng thương khỏe lại rồi, đợi tinh thần cô tốt rồi, liên tục mấy đêm anh đều như vậy, y như sói đói, làm sao cũng không đủ.

Lần cuối cùng, Tề Tiểu Tô cảm thấy eo mình sắp gãy ra, anh mới ôm cô vào nhà tắm, trong bồn tắm lại chậm rãi làm một lần nữa.