Bị cô nói như vậy, Vệ Thường Khuynh cũng có chút không biết làm sao. Anh vào phòng bật máy sưởi lên.Thấy cả người cô bị thương như vậy, dục vọng có mạnh thế nào cũng lập tức bị dập tắt luôn. Như vậy làm sao anh còn ăn được chứ?Anh không mang theo chút sắc dục nào bế cô lên: “Vết thương không được động vào nước, anh tắm cho em.”Anh nghiêm trang muốn tắm giúp cô như vậy, Tề Tiểu Tô làm sao cũng thấy không quen. Nhưng cô không lay chuyển được anh, cuối cùng chỉ có thể đỏ mặt để cho anh phục vụ từ đầu đến chân, quả nhiên vết thương không bị dính vào nước tẹo nào.Mặc đồ ngủ vào, ngồi trên sô pha, anh thay thuốc ở cánh tay cho cô trước, vừa mở băng vải ra, quả nhiên nhìn thấy vết thương vốn dĩ nên đỡ rồi lại hơi rách ra, tim anh thắt lại. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương