Tần Yên Vũ yên lặng lắng nghe, cuối cùng chỉ có thể cười khổ, nói: “Bà à, bản tính đã như vậy rồi, cháu có muốn thay đổi cũng không được.”“Cậu thanh niên đó quá ngông cuồng, cháu thích cậu ta ở điểm nào chứ?”Ngông cuồng như vậy, một thanh niên lại không coi một ai ra gì, tuỳ tiện phách lối, tiền đồ sẽ đi về đâu? Không biết là đắc tội bao nhiêu người rồi, đến lúc đó mỗi người giẫm cho một cái, cậu ta có thể bò dậy được sao. Thanh niên như thế có gì tốt chứ?Không phải chỉ là ưa nhìn chút thôi sao?Nhưng người ta cũng có vợ chưa cưới rồi, nhìn tình cảm còn rất tốt nữa, cũng không đáng để chen chân vào. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương