Hốc mắt Đổng Ý Thành hơi đỏ, chóp mũi cũng cay cay, nhưng bị cô nói như vậy, anh không nhịn được xoa đầu cô.

Sau đó anh cầm cái nhẫn ngọc kia lên đưa qua: “Em gái, chiếc nhẫn này tặng cho em đấy.”

Tề Tiểu Tô kinh ngạc, lập tức nói: “Anh, không thể được, đây là vật duy nhất bố anh để lại cho anh.”

“Em là em gái của anh, đồ của anh cũng là của em.”

“Không, anh phải giữ lấy.” Tề Tiểu Tô suy nghĩ một chút, vẫn quyết định nói lời của ông chủ tiệm cầm đồ từng nói với cô cho anh. “Trước đó lúc em đi lấy nhẫn ngọc về, ông chủ tiệm cầm đồ đã nói với em một chuyện, ông ấy đã từng nhìn thấy cái nhẫn ngọc na ná như này, sau đó cái người có nhẫn ngọc đó bị người ta giết rồi đấy.”