Bọn họ vốn dĩ không để ý, nhưng lúc một giọng nói bướng bỉnh và lạnh lùng vang lên, Tề Tiểu Tô kéo Khưu Linh Phương đứng lại.
Bởi vì cô nghe ra được giọng nói kia là của Doãn Học Hải, con trai của chủ nhiệm, lớp trưởng lớp 12/3 trường trung học phụ thuộc đại học Bắc Kinh - nơi cô đang dự thính.
“Thái độ của con không có gì không đúng cả, mẹ, nếu mẹ đã bỏ bố con, tự đi tìm hạnh phúc của mình rồi, con và bố con đã không có một lời oán giận nào, vậy thì mong mẹ cứ ra nước ngoài sống tốt cuộc sống giàu sang của mẹ đi, được không? Mẹ cứ suốt ngày gọi điện, gửi mail về, còn tìm ông bà ngoại con đến nhà ầm ĩ với bố con để làm gì? Mẹ có biết mỗi lần mọi người ầm ĩ xong, bố con lại mượn rượu giải sầu không? Mẹ, con xin mẹ đấy, con không muốn ra nước ngoài, không muốn di dân, không muốn học đại học quốc tế hạng nhất gì hết, chí hướng của con là ở đại học Bắc Kinh! Đại học Bắc Kinh không có gì không tốt cả! Mẹ hãy tha cho bố con con đi!”
Giọng của Doãn Học Hải nghe rất mệt mỏi.
“Cái gì gọi là tha cho bố con con? Tiểu Hải, rốt cuộc con có lương tâm không hả? Nếu như con không phải là miếng thịt mẹ mang thai mười tháng sinh ra, mẹ cần phải tốn tâm tốn sức như vậy à? Con có biết bay từ nước ngoài về đây, đi đi về về tốn mất hai ba vạn hay không hả? Đúng rồi, số tiền này đối với bố con mà nói phải tích cóp rất lâu mới có được.” Người phụ nữ kia xem thường hừ một tiếng, lại nói: “Bố con lăn lộn ở trường trung học phụ thuộc đến chủ nhiệm lớp cũng không làm nổi, được rồi, không nói cái này nữa, ông ấy không có năng lực, nhưng sao mẹ lại nghe nói vốn dĩ con có thể học lớp hạng nhất, kết quả ông ta vì mình lại đẩy con xuống lớp hạng ba hả! Có người bố nào lại như thế không?”