Vệ Thường Khuynh lạnh nhạt nói một tiếng: “Người hằng đêm ôm cô ấy ngủ là tôi.”

Phụt.

Lợi Nam: “…”

Cậu giỏi.

Lời này đợi A Thành khỏi rồi, cậu đến trước mặt cậu ta mà nói nhé.