Nhưng sao Tề Tiểu Tô có thể đợi được? Cô căn bản là không thể chậm trễ nổi nữa.

Phòng bệnh của Đổng Ý Thành cách phòng bệnh của cô hai phòng, đi mấy bước là đến.

Không biết có phải là ảo giác hay không, dù sao Tề Tiểu Tô vừa vào cửa đã cảm thấy phòng bệnh của anh quạnh quẽ hơn bên chỗ mình mấy phần. Cũng không biết có phải vì bên cạnh cô có Vệ Thường Khuynh, còn bên cạnh Đổng Ý Thành không có ai hay không.

“Vương gia ra ngoài nói chuyện với bác sĩ điều trị chính rồi.” Lợi Nam nhìn ra được suy nghĩ của cô, giải thích một câu.

Nghe thấy giọng anh ta, Đổng Ý Thành trên giường bệnh chậm rãi quay đầu nhìn lại.