Ông Đinh đang thất thần cúp điện thoại, đã nghe được tiếng vợ mình hỏi mình xen lẫn giữa những âm thanh ồn ào kia, ông ấy vội vàng xích lại, lớn tiếng nói: “A Hương, tôi ở đây! Tôi cũng không sao! Tôi về rồi!”

Bà Đinh nghe thấy giọng ông ấy, nước mắt lập tức dâng trào.

“Tốt quá rồi, họ đều không làm sao cả...”

“Anh cả, bây giờ mọi người đang ở đâu?” Giáo sư Sở vội vàng hỏi.

“Bọn anh đang ở bệnh viện quân khu, nếu như mọi người muốn đến thì đừng đến đông quá, có điều, nếu mà tới thì phải mua cho anh chút hoa quả và đồ uống mấy cô gái trẻ thích uống đến nhé, lần này bọn anh có thể trở về, hại mấy đứa nhỏ phải chịu thiệt rồi.”