“Chú hai, vẫn chưa có tin tức gì của bố cháu cả.” Một người đàn ông khoảng ba hai, ba ba tuổi đeo mắt kính không gọng khàn khàn nói: “Cháu đã nghe ngóng được tin tức rồi, trong đội cứu viện phái đi có nội gián, nhiệm vụ thất bại, đội trưởng bị bắt.”

“Cái gì?” Giáo sư Sở thất thanh nói: “Sao lại có nội gián được?”

“Thành quả nghiên cứu của bố cháu và giáo sư Đinh có thể sẽ liên quan đến lợi ích của rất nhiều người, cho nên bọn cháu suy đoán, có người sẽ không mong là họ được cứu về đâu ạ.” Một cô gái tóc xoăn nhỏ hơn anh ta khoảng hai ba tuổi không nhịn được nói.

“Tử Ngọc! Đây là lời mà con nên nói đấy hả?” Bà Sở quát lên: “Nói con bao nhiêu lần rồi, phải sửa cái tính ấy đi, sao lại cứ không nghe lời như vậy chứ? Trước kia còn có bố con quản con, sau này ai quản con hả?”

Vừa nói xong, hốc mắt bà ấy đã đỏ lên.