Tề Tiểu Tô hít một hơi, nơi này lạnh hơn ở trong nước, sáng sớm là lúc lạnh nhất, cô đeo găng tay mỏng manh, đã sắp lạnh cóng rồi, nhưng cô phải đối phó được, phải làm được!

“Em có thể làm được.” Cô kiên định gật đầu nói: “Anh yên tâm, cứ giao cho em đi.”

Trong ánh mặt trời nhàn nhạt, Vệ Thường Khuynh nhìn thấy sự kiên định và quả quyết của cô, anh nhìn sâu vào mắt cô, không nói lời nào.

Thời điểm này chính là lúc gánh áp lực trọng trách nặng nề. Bởi vì một khi thất bại thì phải đứng giữa sự sống và cái chết. Cô không chỉ phụ trách tính mạng của bản thân mình, mà còn có cả mạng của anh nữa.

Đương nhiên. anh biết được trọng lượng của mình ở trong lòng cô, tuyệt đối không đến nỗi có thể khinh xuất. Cho nên cô đã trưởng thành thật rồi, dũng cảm thật rồi, thật sự dám gánh vác sự sống chết của cả hai người, không có nửa điểm chùn chân, không có nửa điểm sợ hãi.