Một đêm này rất dài, dài đến mức làm cho con người ta cảm thấy tuyệt vọng.Dài đến mức trái tim rất nhiều người bị thiêu đốt hết lần này đến lần khác.Chân trời dần dần có một tia ánh sáng nhàn nhạt nhô lên, có một chiếc trực thăng nhỏ cắt qua ánh mặt trời bay đến.“Chuẩn bị hạ cánh.”Vệ Thường Khuynh vẫn luôn nhắm mắt, nhìn giống như đang ngủ, đúng lúc này lại mở mắt ra, gõ vào khoang trực thăng, trầm giọng nói. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương